Trận chung kết năm Đường lên đỉnh Olympia năm nay được tổ chức vào 8h30 ngày chủ nhật, 2.10.2022. Thí sinh giành chiến thắng trận chung kết năm sẽ nhận được vòng nguyệt quế, cúp kỷ niệm cùng phần thưởng trị giá 40.000 USD và cơ hội du học. Các thí sinh về nhì và ba nhận giải thưởng trị giá 100 và 50 triệu đồng. Phan Liên FAO, WHO và CDC Hoa Kỳ cam kết cùng Việt Nam loại trừ bệnh dại. Việt Nam vẫn tiếp tục báo cáo từ 70 đến 100 trường hợp tử vong do bệnh dại mỗi năm. Trong 8 tháng đầu năm 2022, Việt Nam ghi nhận 40 trường hợp tử vong. Người dân đưa chó đến tiêm phòng tại địa điểm Đến thời điểm hiện tại Việt Nam chưa có ca tử vong nào do Covid-19. Việt Nam đã thành công trong ngăn chặn dịch bệnh lây lan nhờ thực hiện 3 biện pháp kết hợp: tiến hành nhiều xét nghiệm, tăng cường theo dõi tiếp xúc liên lạc của bệnh nhân và thực hiện cách ly. Tại hội nghị trực tuyến về công tác tổ chức thi tốt nghiệp THPT năm 2022 do Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức, điểm cầu TP. nếu có nguyện vọng dự thi; có cam kết tuân thủ các quy định phòng, chống dịch Covid-19; được cha, mẹ, người giám hộ đồng ý, thì sẽ THƯ CHÚC MỪNG CỦA LÃNH ĐẠO CÔNG TY NHÂN DỊP KỶ NIỆM 33 NĂM THƯƠNG HIỆU DOMESCO 19/05/1989 - 19/05/2022. Nhân dịp kỷ niệm 33 năm thương hiệu DOMESCO, thay mặt Hội đồng Quản trị, Ban điều hành Công ty DOMESCO, Tôi trân trọng gửi đến các thế hệ lãnh đạo Công ty DOMESCO cùng toàn thể CB.CNLĐ lời chúc mừng tốt đẹp . Trong cuộc đời trùm xã hội đen Năm Cam, không thể không kể đến Lâm "Chín ngón". Lâm đã từng được Năm Cam giúp đỡ, nhưng với Lâm, Năm Cam chỉ là “tà lọt” ngồi gác sòng bài. Gã đàn em ton hót Sáu Được xuất hiện khá lâu trên chốn giang hồ nhưng chưa từng tạo dựng được tên tuổi, số má như Năm Cam. Vốn là hạ sĩ quan cơ khí hải quân chế độ cũ, giờ Sáu là chủ một khách sạn nhỏ gần ngã tư Phú Nhuận nhưng luôn muốn trở thành một ông trùm tầm cỡ như Năm Cam. Gã nặng ước chừng một tạ với mái tóc đinh và gương mặt nung núc mỡ. Tuy to xác nhưng tính cách thì nhát hơn thỏ và ngu hơn cà cuống, Sáu Được vẫn cứ lao vào cuộc tranh giành thế lực giang hồ. Gã nghĩ rằng, Năm Cam đi đường tắt để trở thành ông trùm thì gã cũng dư sức để tìm ra lối đi tắt chẳng khác gì, có thể còn nhanh hơn. Trong thời buổi giang hồ nhiễu loạn, Sáu cũng biết tìm cho mình một cây cổ thụ khác là Lâm “chín ngón” để dựa dẫm. Lâm “chín ngón” là tay giang hồ khét tiếng thời Đại Cathay, sau khi ra tù vào tội, giờ hắn thất thế kiếm sống bằng nghề bán thuốc tây sống qua ngày. Vì vậy, Sáu tôn sùng Lâm như kẻ buồn ngủ gặp chiếu manh. Hai người bắt tay hợp tác làm ăn. Lâm thường lui tới khách sạn Sơn Lâm của Sáu và cần gì được đãi đấy như thượng khách. Đổi lại, Sáu nhờ bóng “số má” của Lâm mà đi khắp nơi hù doạ thiên hạ. Thừa hiểu mục đích của Sáu nên Lâm tỉnh bơ thọ lãnh những gì y cho là xứng đáng với tầm cỡ đàn anh của mình. Sáu Được đưa Lâm đến các nhà hàng bia ôm, vũ trường, giới thiệu là “ông anh đỡ đầu”. Dù được thọ lãnh như thượng khách nhưng thâm tâm Lâm vốn là kẻ hẹp hòi, lại hay mách lẻo. Nhân lúc Sáu vắng nhà, Lâm giở trò cưa cẩm “người đẹp một mắt” vốn là vợ của Sáu, một tú bà chuyên cung cấp gái thượng hạng cho các dịch vụ sextour Nam-Bắc và quốc tế. Lâm nói xấu Sáu đủ kiểu, nào là “mê gái bỏ vợ” nào là “thiếu trách nhiệm”, kèm theo là sự tâng bốc ngợi khen đức tính của người phụ nữ này. Nào dè, mụ vợ của Sáu tiết hạnh hơn Lâm nghĩ, mách lại toàn bộ với chồng. Sáu tức nổ mắt và lập tức cắt ngang mọi quan hệ với “đàn anh” Lâm, tống khứ gã ra khỏi nhà. Trả thù Lâm thì Sáu chưa đủ số má để làm, hắn động não, lê tấm thân gần một tạ đến mách chuyện Lâm nói xấu Năm Cam trong giới giang hồ. Năm Cam chưa hiểu rõ câu chuyện nhưng nghe những lời mách lẻo của Sáu khiến cục tức đã dâng lên tới ngang cổ họng. Có điều, muốn làm gì phải chờ thời cơ, y chửi thầm “M. mày, Lâm “chín ngón”, tao giúp mày chứ đâu có chọc ghẹo gì mày, đó là tại mày tự tìm con đường chết”. Năm Cam nghĩ và mỉm cười cảm ơn Sáu Được. Buổi tối Kim Anh dẫn Bình “kiểm” tới gặp Năm Cam. Bình “kiểm” có lẽ là tên du đãng có tên tuổi mà Năm Cam ghét nhất trên đời. Trong giới giang hồ hai kẻ giống nhau, chẳng ai hại được ai và ít có thể hòa hợp với nhau. Năm Cam không ưa Bình “kiểm” có lẽ vì như vậy chứ không hẳn do Bình từng xấc láo với mình và con trai y. Câu chuyện thật trùng hợp khi Bình gặp Năm Cam chỉ để tâu chuyện Lâm nói xấu y. Năm Cam vờ tỏ ngạc nhiên trong lúc lửa giận đã bốc đùng đùng. Bình cố tạo ra vẻ chính trực, công bằng “Em đâu biết, có điều trách nhiệm đàn em thì phải báo cho anh thôi!”. Năm Cam vừa nói lời cảm ơn vừa tức thầm trong bụng. Làm sao y không đoán ra mục đích của Bình, gã giang hồ trẻ tuổi này cứ nghĩ những trò láu cá ấy có thể qua mặt được Năm Cam. Nhưng, dù thế nào đi nữa, kẻ dám vuốt râu hùm, sẽ phải trả giá đắt, dù đó có là Lâm “chín ngón”. “Thằng cờ bạc, có gì mà xun xoe” Năm Cam và Lâm trước 1975 là bạn với nhau. Sau đó, Lâm khó khăn, Năm Cam tạo điều kiện cho Lâm có phần hùn bán đồ điện tử với Mười Đen ở chợ trời Hùynh Thúc Kháng. Thâm ý của Năm Cam là buộc kẻ có “số má” như Lâm phải nằm dưới trướng của mình. Buôn bán được thời gian ngắn, đôi bên cãi nhau, không làm ăn chung nữa. Lâm buôn bán thuốc tây ở quận 10, do đố kỵ, chửi xiên xỏ Mười Đen dựa bóng Năm Cam. Tình nghĩa anh em giữa Lâm và Năm Cam bắt đầu rạn nứt. Sau thời gian này Lâm chơi thân với Minh Samasa, trùm xã hội đen ở cảng cá Vũng Tàu nên xem Năm Cam chẳng “số má” gì. Nhưng căn nguyên không phải bắt nguồn từ những việc lặt vặt đó. Có lần Lâm rủ Năm Cam đi uống bia ở nhà hàng karaoke trên đường Trần Hưng Đạo, quận 5. Thấy đàn em trịnh trọng mời Năm Cam uống bia, Lâm chửi thề “Đ… mẹ bọn bây, nó là thằng cờ bạc chứ là gì mà tụi bây xun xoe nó”. Năm Cam giận đỏ mặt. Lâm tỏ ra khinh bỉ Năm Cam trước mặt khá nhiều “dân chơi” cũ cũng như mới. “Thằng Năm Cam thời anh Đại Cathay chỉ là “tà lọt” ngồi gác sòng bài bên quận 4, học hành chẳng ra sao, “số má” nỗi gì…”. Còn nữa LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-19-muo Định mệnh đã đưa Hải “bánh” là người cuối cùng tiễn đưa ông trùm ra pháp trường, giây phút đặc biệt khiến kẻ 20 năm từng “chọc trời phá đất” cũng không thể đứng vững, run lên vì sợ. Đây cũng chính là giây phút ấy đã đánh dấu sự khai tử hoàn toàn phần “quỷ dữ” để sống phần đời còn lại nuôi dưỡng phần thiện lương của mình… Nuối tiếc tự do Năm Cam. Sau phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án Năm Cam và đồng bọn, Hải “bánh” xin thi hành bản án ngay nhưng do Năm Cam kháng án nên vẫn phải làm nhân chứng cho phiên tòa phúc thẩm vào 3 tháng sau đó. Dù có ngụy biện cho lỗi lầm và tội ác của mình như thế nào nhưng Năm Cam vẫn không thể thoát án tử hình. Lúc nghe tòa tuyên án tử vẻ mặt Năm Cam cho thấy sự suy sụp tinh thần nhiều lắm nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn. Hải đi trước. Nhiều gã giang hồ trong “tập đoàn” Năm Cam cúi gằm mặt tiễn đưa ông trùm lần cuối. Hải vẫn bị tòa giữ nguyên án chung thân, rồi di lý về Trại giam Tiền Giang để đợi ngày thụ án. Ở ngục giam, có nhiều thời gian suy ngẫm về thế thái nhân tình, nghĩ lại mọi sự xảy ra trong quá khứ, Hải càng thấy đời đúng là bạc. Lúc hoàng kim, “tiền cả quyển” trong túi tiêu không hết thì hàng tá đàn em bâu xâu lại, sẵn sàng xin chết vì đại ca, người tình xinh như mộng không tài nào đếm hết. Đến khi “sa cơ lỡ vận” thì chẳng thấy thằng nào tìm đến thăm hỏi một câu, em út, tình nhân cũng vắng bặt chẳng thấy tăm hơi. Ký ức thời hoàng kim càng dội về bao nhiêu thì Hải càng cảm thấy tiếc nuối tự do bấy nhiêu. Thế mới biết là tự do đáng quý hơn cả tiền bạc. Trong con mắt của Hải thì trại giam là một xã hội thu hẹp, ở đó cũng có năm bảy loại người khác nhau. Dù hoàn cảnh có khác nhau nhưng tựu chung lại thì tất cả vì làm điều ác hoặc liên quan đến sự ác mà phải ngồi trại. Thế giới tù nhân cũng vô cùng phức tạp chẳng kém gì bên ngoài, chỉ có điều tất cả đều diễn ra trong những bức tường có hàng rào thép gai cao chất ngất. Trong thế giới nhỏ bé mà hỗn tạp, không còn danh dự và quyền công dân ấy không phải ai cũng đủ bản lĩnh để đối diện với bản ngã của chính mình. Bên ngoài họ là những kẻ sừng sỏ, thậm chí là những kẻ giết người không ghê tay nhưng khi vào đến chốn này thì họ phải đối diện với con người thật, đối diện với sự hướng thiện và quá khứ lỗi lầm. Chính vì thế, có gã tù nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ người thân đến phát khóc. Cũng có kẻ tuyệt vọng đến nỗi không ăn, không uống, có khi suy nghĩ đến phát sốt. Lại có kẻ tự kết liễu cuộc đời của mình bằng cách đâm đầu vào tường hoặc nuốt bàn chải. Chỉ khi cán bộ trại giam đưa bác sĩ vào cứu chữa, động viên, họ mới ngộ ra rằng mạng sống con người là quan trọng. Còn sống là còn cơ hội để sửa sai và đền tội. Với tù nhân thì đêm đến là khoảng thời gian đáng sợ hơn cả, càng ngẫm Hải càng thấy sợ hãi. Nhiều đêm đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc vì tiếng la ó của bạn tù thanh toán lẫn nhau. Chẳng ngờ, một thằng đã từng dọc ngang khắp chốn, đối mặt với bao kẻ giang hồ khét tiếng, từng cầm súng, cầm dao không chút ghê tay mà lại có cảm giác chùn lòng, sợ hãi đến vậy. Ngoài nỗi sợ trong chính bản thân, Hải còn phải đối mặt với nỗi sợ từ những cảnh bạn tù chết vì bệnh tật, tự vẫn hoặc bất thình lình phát điên vì ám ảnh tội ác. Hải "bánh". Nhiều đêm thức trắng, nghe tiếng thạch sùng gọi nhau làm cho mắt Hải cứ thao láo nhìn vào những vệt sáng lọt qua ô thông gió. Đến gần sáng vừa chợp mắt được tí thì tiếng “kẻng gọi hồn” làm Hải giật bắn cả người. Trải qua biết bao nhiêu trại như Hỏa Lò, Thanh Liệt, Bình Đà, Vân Hòa… nhưng chưa bao giờ tiếng kẻng lại làm Hải sợ đến vậy. Lý do tiếng kẻng báo thức trong trại được tất cả tù nhân gọi là “kẻng gọi hồn” vì thi thoảng lại có những tù nhân không thể dậy được nữa. Sợ hãi rồi lại tiếc nuối khi chính những tiếng kẻng đó đưa Hải về quá khứ vào thời còn tự do đi học, sau mỗi hồi kẻng báo hiệu ra chơi, là Hải lại cùng chúng bạn chạy nhảy, nô đùa khắp sân trường. Cuộc gặp gỡ định mệnh với Năm Cam Trước ngày thi hành án tử hình với Năm Cam, Hải có đề đạt nguyện vọng xin được đưa tiễn hắn ra trường bắn. Thật không ngờ vì chính Năm Cam cũng có nguyện vọng xin được gặp Hải lần cuối. Lần gặp này khác hẳn với những lần gặp trước đó, không biết Năm Cam nghĩ gì nhưng cảm giác của Hải thật trống rỗng, khó tả. Vẫn biết Năm Cam đối xử với Hải chẳng ra gì, nhưng vì đã quên hết những oán hận giang hồ nên Hải muốn đưa hắn về bên kia thế giới và cũng là để cho Năm Cam biết rằng Hải muốn dành cho “ông anh” một ân tình lúc cuối đời. Rạng sáng 03/6/2004, Năm Cam và đồng bọn được trích xuất làm thủ tục ra pháp trường. Năm Cam được thay bộ quần áo tù mới sau khi đã tắm rửa sạch sẽ. Sau đó thực hiện các thủ tục nhận dạng, lăn tay, ký vào bản giao quyết định thi hành án. Dù được phép ăn bữa cuối cùng nhưng Năm Cam không ăn mà chỉ xin được hút một điếu thuốc. Năm Cam dành những giây phút cuối đời để viết lá thư cuối cùng cho cô con gái đang đi tu trong chùa. Các thủ tục xong xuôi, Hải được các cán bộ thi hành án đưa lên chiếc xe chuyên dụng, có thùng bịt kín mít cùng với Năm Cam và mấy tử tù khác. Ngồi trên xe Hải định nói gì đó nhưng cổ họng cứ nghẹn lại. Còn Năm Cam bất ngờ ôm lấy Hải nói với vẻ đầy hối hận “Anh sai rồi! Chú tha lỗi cho anh!”. Từ đó, Hải và Năm Cam đều im lặng, không ai nói câu nào nữa. Thái độ của Năm Cam khác hẳn với những lần đối diện với Hải trước đó. Còn nhớ một lần Hải cũng được dẫn ra đối chất với Năm Cam tại cơ quan cảnh sát điều tra. Khi đó một vị cán bộ hỏi, “Năm Cam có nhận ra ai không?”. Năm Cam nói “Chú Hải!”, rồi im luôn. Cán bộ đánh mắt về phía Hải hỏi “Anh có muốn nói gì với Năm Cam không?”. Không chần chừ, Hải nhìn thẳng vào mắt Năm Cam đáp “Tội của em thì em phải chịu, còn anh sai những gì tự anh hãy đi nói với cán bộ”. Năm Cam trợn trừng mắt lên rồi cúi gằm mặt xuống đất. Chỉ còn sự im lặng, Hải trở về phòng biệt giam của mình với ý nghĩ có lẽ anh ta hận Hải nhiều lắm. Đoàn xe đặc chủng áp tải tử tội lao vun vút trên đường. Hải chẳng thấy gì bên ngoài, chỉ nghe rõ tiếng còi hú vang của chiếc xe cảnh sát đi mở đường phía trước. Cả đoàn xe hướng thẳng về trường bắn Long Bình quận 9. Đầu tháng sáu, tiết trời oi ả, nóng bức nhưng người Hải thì đang run bắn lên. Đó không phải run vì lạnh, mà là vì sợ những điều sắp diễn ra. Một hồi lâu ngồi trên xe, cảm nhận từng khúc cua khi vai va vào thành xe thì cuối cùng cũng đến nơi hành quyết. Lúc này Hải mới cảm nhận được không khí, và tiết trời khác lạ như thế nào. Vài hạt mưa lác đác càng làm cho quang cảnh khu vực trường bắn Long Bình càng thêm ảm đạm, u ám đáng sợ. Năm Cam cùng 4 đàn em lầm lũi bước xuống xe tù đặc chủng. Tất cả được áp tải về phía những chiếc cột cao quá đầu người, xung quanh có đám cỏ lùm xùm. Họ được buộc chặt tay và chân vào cột. Cạnh 5 chiếc cọc gỗ được dựng lên đó là năm cái huyệt, có lẽ nó được đào sẵn từ đêm trước. Xa xa có rất nhiều mô đất lô nhô được xếp thành hàng. Vị chủ tịch hội đồng thi hành án công bố tội trạng của cả năm tử tù. Lúc đó tai Hải ù đi, chỉ nghe được câu cuối cùng là, “tử tội cần phải loại bỏ ra khỏi đời sống xã hội”. Kế đó, 5 vị cán bộ khác cầm súng, xếp hàng nghiêm trang. Một đội trưởng hô to, giọng đanh thép “Tất cả chú ý! Giương súng! Mục tiêu tội phạm… Bắn!”. Tiếng đạn khô khốc phá tan sự im lặng của khu vực trường bắn và những người có mặt ở đó. Lúc này, Hải sờn hết gai ốc, tóc dựng ngược lên vì sợ. Ngẫm lại thì suốt 20 năm hành tẩu trên giang hồ thì đây là lần đầu tiên Hải biết sợ. Nỗi sợ làm chân Hải run rẩy, mắt Hải như mờ đi khi Năm Cam cùng 4 tử tội khác gục xuống sau làn mưa đạn. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-40-han-nam-cam-hai-banh-ph Năm Cam nổi tiếng là kẻ hám sắc và đa tình. Trong bất kỳ mối tình, cuộc chơi với mỹ nhân nào cũng đều được y lựa chọn và sắp đặt như 1 quân bài trong hành trình đưa mình lên vũ đài ngôi vương. Giai đoạn cuối những năm 80, Năm Cam đã dần trở thành một thế lực thật sự ở Sài Gòn. Thời điểm này, bản tính hám gái của ông trùm sòng bạc được đồn thổi rất nhiều. Chính đệ tử thân cận của Năm Cam cũng thừa nhận rằng, “ông trùm” rất đào hoa và có duyên với phụ nữ ở nhiều lứa tuổi. Với những phụ nữ nhan sắc nhưng giang hồ như Kim Anh, Năm Cam là thế lực hấp dẫn không thể cưỡng lại được. Với những phụ nữ có danh thì miệng nói và cách nhìn, cách “yêu” của Năm Cam là đỉnh nhất. Với con gái nhà lành, gã vừa nỗi khiếp sợ nhưng lại vừa thích thú, lạ lẫm… Năm Cam từng có nhiều cuộc tình chớp nhoáng. Có những phụ nữ chồng làm việc ở ngành kiếm tiền như nước, đi nước ngoài như đi chơi, có danh, có địa vị trong xã hội nhưng thiếu tình cảm, ngã vào vòng tay tình ái của “ông trùm”. Những người phụ nữ đó say mê gã tới mức đem cả thân xác, tiền của, thời gian để cung phụng người tình. Làm cha ở tuổi 15 Sau khi cha qua đời năm 1956, Năm Cam bán xà bông ở chợ Bến Thành giúp mẹ. Năm Cam có quen bà chị nuôi rất xinh đẹp tên Nguyệt 23 tuổi, sống bằng gánh trái cây bán quanh chợ Bến Thành. Sớm nếm mùi đàn bà từ khi tuổi 14 nên Năm Cam không còn là đứa trẻ thơ ngây. Vì vậy, Nguyệt không hề biết thằng trẻ con láu lỉnh, khéo ăn nói và nhiệt tình phụ giúp mình mỗi khi dọn hàng, lại có thể lén nhìn mình với kiểu nhìn hết sức dung tục, đồi bại. Công việc buôn bán xà bông của Năm Cam có nhiều thời giờ rảnh hơn Nguyệt nên y giúp đỡ cô khá nhiều. Trời đổ mưa to. Năm Cam hăng hái trong mưa thoăn thoắt dọn hàng cho chị nuôi lên xe xích lô ra về. Năm Cam ngồi lọt thỏm vào lòng cô chị nuôi xinh đẹp, Nguyệt không nghĩ ngợi nhưng sự cọ xát giữa hai cơ thể khác giới làm dậy lên trong y chút bồi hồi khó tả. Tấm bạt che, đủ để những tư tưởng đồi bại phát sinh và hai chị em không cùng huyết thống bớt đi sự xấu hổ cần thiết. Năm Cam không còn là trẻ con như ngoại hình loắt choắt dễ đánh lừa tâm lý phòng thủ của phụ nữ, bắt đầu giở trò. Nguyệt không còn tự chủ, nói nhỏ vào tai đứa em nuôi “Em có thương chị Nguyệt không?”. Dĩ nhiên Năm Cam gật đầu. Về đến nhà, Nguyệt đưa thằng em nuôi ra sau nhà tắm rửa rồi rúc vào phòng riêng. Từ đó, Nguyệt luôn tranh thủ cơ hội để bày trò với Năm Cam. Ít lâu sau Nguyệt có thai. Cô giấu biệt “tác giả” cái bào thai với gia đình, bởi làm sao thuyết phục được mọi người thân đồng ý với cuộc tình trái khoấy của cô với đứa em nuôi mới 15 tuổi đầu. Đứa con trai đầu tiên của Năm Cam ra đời trong hoàn cảnh như thế và mãi sau này, ngay cả với nó, Năm Cam cũng không bao giờ kể lại một cách cụ thể mối quan hệ của Nguyệt và y. Nguyệt đặt tên cho đứa bé là Trương Văn Hùng và bế con giao lại cho Năm Cam. Cô không thể tiếp tục quan hệ với Năm Cam bởi áp lực của gia đình và một phần vì cô vốn là một phụ nữ xinh đẹp hiếm có, làm sao có thể chấp nhận lấy một đứa trẻ con không mấy gì xuất sắc, điển trai. Chẳng qua đó cũng chỉ là nỗi đam mê nhất thời trót để lại hậu quả mà thôi. Kim Anh một ả làng chơi được thế giới ngầm mệnh danh là gia đình giang hồ “thuần chủng”. Thương em trai, Tư Xẩm chị gái Năm Cam è cổ gánh luôn trách nhiệm nuôi thằng con trai của Năm Cam, đặt cho nó cái tên Hai “dái”, theo thông tục của các gia đình ít học để tránh bệnh tật, tai ương cho thằng bé. Tuy nhiên, đối với bất kỳ ai, Hai “dái” không hề là con trai của Năm Cam và coi như y chưa từng có vợ. Ai có thể tưởng tượng nổi một thằng nhóc loắt choắt mới 15 tuổi đầu như Năm Cam đã lên chức làm cha. Càng lớn, Trương Văn Hùng càng giống Năm Cam như tạc. Đến nay, Nguyệt vẫn đơn thân lẻ bóng, sống bằng nghề xem bói tại nhà. Khác với những đứa con khác trong gia tộc Năm Cam đều “ăn nên làm ra” trong gia đình Năm Cam, Trương Văn Hùng là một con nghiện nặng và để có tiền y đã tham gia vào một đường dây ma túy. Tháng 11/2004, Trương Văn Hùng đã bị TAND TP. Hồ Chí Minh tuyên phạt mức án 9 năm tù về hai tội “Tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng” và “Tàng trữ trái phép chất ma túy”. Ngoài ra, trước đó, Hùng đã từng “sát cánh” bên cạnh Cô Đệ tức Tư Râu, một đàn em đắc lực của Năm Cam trong hệ thống bảo kê sòng bạc và sử dụng súng gây ra hàng loạt các vụ “dằn mặt” đối thủ. Làm chồng ở tuổi 16 Năm tháng trôi đi, đang ở tuổi ăn tuổi lớn, đôi khi suy nghĩ vẫn còn là đứa trẻ, Năm Cam nhanh chóng quên đi cuộc tình vội vàng chưa đủ sâu đậm với chị Nguyệt. Năm Cam, bước sang tuổi 16 tuổi, chộn rộn với những cuộc tình, bắt chước các anh lớn, y cũng bắt đầu để ý và xoắn xuýt cạnh một cô gái lớn hơn một tuổi là con của bảo vệ trường Marie Currie, tên Trúc tức Trúc “mẫu hậu”. Một vài lần họ cùng hẹn hò và cùng nhau uống chè đậu đỏ, ăn bánh lọt gần xóm. Tư Xẩm thương em nhờ người đến nói chuyện với bà Sáu, mẹ của Trúc. Bà Sáu cau mày trả lời “Hai đứa còn con nít trân, lấy nhau về rồi sống làm sao?” Buồn tình, Năm Cam bỏ nhà đi bụi, Trúc lén mẹ theo đi tìm và trốn theo Năm Cam ăn ở với nhau như vợ chồng. 16 tuổi, chưa bước qua khỏi tuổi thiếu niên, y nghiễm nhiên có vợ, vài tháng sau Trúc có thai. Bất đắt dĩ, Năm Cam đưa vợ về xóm cũ. Thời mới lấy nhau, vợ đang bụng mang dạ chửa, Năm Cam vướng vào 1 vụ án giết người nên phải đi tù, Trúc phải nuôi cả mình, nuôi cả đứa con trong bụng và cả ông chồng nhí đang ở khám Chí Hòa. Sau này, trước giải phóng, tên tuổi Năm Cam chưa “thành danh”, giang hồ chỉ biết đến như gã ghi số đề dạo, chuyên mở sòng bạc cò con, hay chân bảo kê sòng bạc thì Trúc vẫn ngày đêm tần tảo buôn bán ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, sinh cho Năm Cam thêm vài người con và nuôi dạy chúng. Vì nặng tình nghĩa từ thuở còn hàn vi nên khi đã trở thành ông trùm thế lực nhất Sài Gòn, nổi tiếng là kẻ lăng nhăng nhưng Năm Cam không bao giờ bỏ vợ và cũng luôn dành cho Trúc một vị trí cao nhất trong gia đình có đến 3-4 dòng con. Khi đã trở thành ông trùm của thế giới ngầm, Năm Cam vẫn không mấy khi làm buồn lòng vợ. Nhờ vậy, biệt danh “mẫu hậu” ra đời từ đó, kèm theo uy lực được “đệ nhất” phu nhân vận dụng tối đa trong hệ thống tập đoàn tội phạm của Năm Cam. Trúc không chỉ giữ vững “hậu cung” của Năm Cam mà còn là cánh tay đắc lực giúp Năm Cam trong hoạt động cho vay nặng lãi, cầm cố tài sản của những con bạc “khát nước”. Khi Năm Cam bị bắt năm 1995, hoạt động tài chính của “gia tộc Năm Cam” cũng không vì thế mà bị đình trệ nhờ vào tài năng quản trị của Trúc và con rể tức Hiệp “phò mã”. Giang hồ sợ uy của Năm Cam nên hết lòng xưng tụng “chị Năm”, “mợ Năm”. Khi biết Năm Cam cặp kè với nhiều gái nạ dòng, con trai, con gái nhiều khi còn cự cãi cha về chuyện quan hệ ngoài luồng, ảnh hưởng đến danh tiếng nhưng Trúc “mẫu hậu” tuyệt nhiên không động chạm. Người đàn bà này hiểu chồng tới mức chẳng cần phải ghen tuông, khó chịu. Giới giang hồ nói rằng cuộc đời Năm Cam có nhiều người đàn bà, nhưng chỉ có Trúc “mẫu hậu” là người đàn bà không bao giờ có thể thay thế./. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-9-nhieu- /nam-cam-ky-8-muu-cao-de-tro-t Một loạt “hảo thủ” là con cháu trong gia tộc Năm Cam đã tham gia vào 1 vụ hỗn chiến dẫn đến cái chết của Trung sĩ cảnh sát Phan Lê Sơn. Sau án cải tạo, Năm Cam thêm bạn Trở lại Sài Gòn, Năm Cam bị cơ quan công an theo dõi và quản thúc sát sao. Năm Cam tạo cho mình vẻ bề ngoài đầy chất lương thiện, khôn khéo đến mức nham hiểm như con cáo, biến hóa linh hoạt như con kỳ nhông biết thay đổi màu sắc phù hợp với môi trường sống của mình sau khi rời trại cải tạo. Hàng ngày Năm Cam có lịch sinh hoạt rất lành mạnh chơi thể thao, xem phim nghe nhạc, thi thoảng thoảng “nể tình” anh em thân hữu mới đi đánh vài ván bài hoặc xóc đĩa. Thực chất Năm Cam sau khi dính “vố” đã tỉnh táo và khôn khéo hơn rất nhiều, mạng lưới làm ăn, các sòng bạc của Năm Cam vẫn trải dài từ quận 1,3,4,10,11, Phú Nhuận, Bình Chánh. Năm Cam dùng nguồn thu bất chính này nuôi dưỡng đàn em và giao tế để che chắn họat động phạm pháp của y. Ngoài hàng chục sòng bạc do đàn em Năm Cam làm chủ, y “đầu tư” trực tiếp 4 sòng bạc lớn tại số 4 đường Đồn Đất quận 1; phường 3 quận 4; ngã 3 Biên Hòa - Xa lộ Hà Nội và một sòng tại Hóa An Biên Hòa. Các sòng bạc này chủ yếu là xóc đĩa và binh xập xám, mỗi ngày Năm Cam thu được ít nhất 200 triệu. Ngoài “đầu tư đỏ đen” Năm Cam còn hùn vốn nhà hàng Cánh Buồm 300 triệu đồng, nhà hàng Ra Khơi 1 tỉ, Thanh Vy 200 triệu, và có 50% cổ phần ở vũ trường Monaco, Metropolis. Nhiều nhà hàng, vũ trường rất mong được Năm Cam góp vốn, thậm chí là “vốn khống” cũng được, miễn làm sao có được cái tiếng có “có phần hùn vốn của anh Năm” là được. Cái vỏ bọc kinh doanh như thế nâng Năm Cam từ một tên tội phạm lên hàng “đại gia”, uy thế bản thân ngày càng được củng cố, thanh danh lẫy lừng. Sau lần cải tạo, mối quan hệ của Năm Cam với giang hồ đất Bắc càng thêm khăng khít. Để dọn đường, Thắng “tài dậu” mời Năm Cam cùng bộ sậu gồm Long “đầu đinh”, Hiệp “phò mã”, Hồ Việt Sử ra Bắc lập kế hoạch liên minh. Thắng đưa cả đám này xuống casino Đồ Sơn để học tập kinh nghiệm, rồi xuống Hải Phòng theo lời mời của Dung Hà để đám em út đất cảng ra mắt ông trùm Năm Cam. Thắng phác thảo mạng lưới cá độ bóng đá Hà Nội-Hải Phòng-Sài Gòn, và tất nhiên nhân vật số một của đường dây này không ai khác hơn là “phù thủy” Thắng “tài dậu”. Tiềm năng to lớn của nghề tổ chức cá độ bóng đá đã mê hoặc Năm Cam trước khi đi học tập cải tạo, nhưng vốn thận trọng y thu mình quan sát để chờ thời cơ. Bảy Việt Vụ án 2 mạng người Tối đó, Phan Lê Sơn SN 1976, là Trung sĩ Cảnh sát hình sự - Công an TP. Hồ Chí Minh ngồi nhậu cùng một số bạn ở quán Cấm Chỉ số 4 đường Hải Triều quận 1. Nguyễn Hữu Thịnh, con trai của Thọ “đại úy” cùng vài người bạn ngồi bàn kế phía gần đường Nguyễn Huệ, cách bàn của Phan Lê Sơn khoảng không xa. Dù còn rất nhỏ tuổi nhưng Thịnh, gọi Năm Cam bằng ông và sớm tỏ ra bất cần đời, học lối sống buông thả, phóng túng của giới trẻ. Ban ngày Thịnh cùng các bạn mình sống dật dờ, hoặc thu mình trong phòng ngủ, cuộc sống của gã thanh niên mới vào đời này chỉ thật sự bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Lối sống khác thường đó bắt rễ trong tâm hồn Thịnh do ảnh hưởng của cha và đại gia đình Năm Cam. Đi chơi thâu đêm, chẳng với mục đích gì cả, ngoài thỏa mãn nhu cầu la cà tạo ấn tượng cá nhân bằng những lần quậy phá. Từ Anh Kiệt là một gã oắt con bạn của Thịnh đến sau, rọi pha đèn vào mặt Phan Lê Sơn. Thấy khó chịu nên Sơn đứng dậy gây sự “Mẹ! Mày là thằng nào vậy!”. Thịnh đứng dậy, bước đến gần Sơn “Còn mày là thằng nào!” Sơn đập chai bia, tát vào mặt Thịnh “Thằng nào hả?”. Hai tên đi xe vừa nhảy ra lãnh luôn một cú đá như trời giáng của Sơn, ôm bụng ngồi tại chỗ. Sơn đạp luôn chiếc xe đổ kềnh ra đường. Tên bị đá nhăn nhó nói “Mày không biết tao là ai hả? Mày có ngon ở đây chờ tao!”. Sơn thách thức “Ừ, tao sẽ ở đây chờ coi tụi bây cỡ nào”. Năng - tên giang hồ lọc lõi, em ruột Dũng “chùa”, nhận ra Thịnh là con của Thọ “đại úy” nên đã vội khuyên “Tụi này dữ lắm đó, đừng giỡn chơi nghen anh Sơn! Anh về đi”. Hai cặp nam nữ bạn của Sơn sợ tai bay vạ gió cũng vội cáo từ. Thọ đại úy. Bàn tiệc 9 người chỉ còn 5, trong đó có Sơn và Phạm Phước Hưng cũng là chiến sĩ công an. Thịnh chạy ra ngoài, vừa tìm trợ thủ trong nhóm bạn bè lau nhau lóc nhóc, vừa gọi điện cho Bảy Việt, đệ tử ruột của Năm Cam đang nhậu với Thọ “đại úy” cầu cứu. Sau đó, Bảy Việt, Thọ “đại úy” dẫn đàn em mang hung khí theo Thịnh chỉ đường tới quán Cấm Chỉ. Tại đây, một cuộc ẩu đả đã diễn ra đẫm máu, phe Bảy Việt, Thọ “đại úy” cậy thế đông người trong lúc hỗn chiến đã lấy mạng 2 chiến sĩ công an, trong đó có Trung sĩ Phan Lê Sơn. Còn Thọ “đại úy” bị đồng bọn đâm nhầm cũng phải đi cấp cứu. Sau khi gây án, nhóm côn đồ bỏ trốn khỏi hiện trường. Bảy Việt chở Kim Anh tới quán Tân Hải Vân số 162 Nguyễn Trãi gặp Hiệp “phò mã” và kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra. Sau khi biết 2 nạn nhân tử vong đều là chiến sĩ công an, Hiệp tức tốc gọi điện cho Năm Cam đang ở Hà Nội. Hiệp “phò mã” bấm số gọi Năm Cam liên tục nhưng không liên lạc được vì thời điểm đó Năm Cam đang nằm cạnh cô học viên trường múa xinh như mộng trong khách sạn LasVegas số 07 Lê Văn Hưu Hà Nội. Tới sáng hôm sau, Năm Cam mở máy và nhận được lời nhắn của Hiệp “Ba gọi điện về ngay, nhà có chuyện, gọi ba từ khuya tới giờ không được!”. Năm Cam vội gọi cho Hiệp, y biết nếu không có chuyện trọng đại, chẳng ai trong gia đình y lại gọi điện trong lúc nửa đêm. Hiệp “phò mã” kể lại vụ đánh nhau ở quán Cấm Chỉ dẫn đến án mạng làm 2 người chết. Năm Cam toát mồ hôi lạnh. Y lật đật tìm chủ khách sạn đặt vé máy bay về Sài Gòn. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-15-vung-n

năm cam kỳ 19